Cái Bóng Của Qúa Khứ !
Cái bóng của hiện tại
Cái bóng của quá khứ
Ám ảnh, quyện vào nhau bóp chặt lấy tâm hồn một con người.
Một sự đau đớn không thể giải thích được bằng một vài lời.
Chỉ biết là một nỗi đau rõ ràng
Như những giọt nước mắt rõ ràng mặn chát và con tim quặn thắt từng cơn.
Không thể nào hối tiếc được quá khứ. Cái bóng từ thuở còn ấu thơ vẫn bám theo đó, tồn tại suốt cuộc đời mãi mãi không bao giờ có thể thoát khỏi được.
Không thể nào phủ nhận được hiện tại. Cái bóng của hiện tại nặng trĩu, ám ảnh cả ngay khi tỉnh giấc, cũng sẽ tồn tại mãi mãi dù có sự can thiệp của phép màu.
Trong một con người như tồn tại hai con người khác nhau, mâu thuẫn với nhau, giằng xé nhau nhưng gây ra nỗi đau chung cho một người, chỉ một người thôi, đó là người đang sống, đang trực tiếp sống và đối diện với tất cả.
Không bao giờ có thể hối tiếc.
Và không bao giờ có thể trốn tránh được với thực tại.
Phải sống, phải đối diện, phải tiến lên.
Mắc phải cái bẫy của thời gian, kẹt lại trên con đường tiến lên. Sức ép quá lớn. Dường như không thể chịu đựng được.
Đầu óc rối bời bởi những suy nghĩ như là một con ngốc, càng nghĩ càng không tìm được lối ra.
Dường như tôi vẫn chưa đủ ự tin để sống tiếp trên cuộc đời này bằng cái tôi của chính mình. Tôi vẫn chưa dám thừa nhận nỗi đau, chưa dám khóc khi buồn, chưa dám chấp nhận sự yếu đuối của bản thân.
Vẫn còn muốn gượng lên thêm một chút, cứng rắn thêm một chút….. nhưng dường như kiệt sức. Không thể làm gì khác.
Vẫn biết sống chỉ là cho bản thân mình nhưng không thể sống mà không có người khác. Không thể sống mà không biết đến cảm giác của người khác. Không thể không quan tâm người khác nói gì, nghĩ gì, cảm thấy như thế nào về mình.
Hạnh phúc????? Đã bao giờ tôi làm cho một ai đó cảm thấy hạnh phúc và tự hào???? Đã bao giờ tôi làm cho ai đó an lòng ngả đầu vào vai tôi như một chỗ dựa vững chắc???? Đã bao giờ có ai đó hoàn toàn tin tưởng ở nơi tôi rằng tôi có thể kiểm soát và làm tốt được moi việc??? Đã có bao giờ như thế????
Ước ao sao có một người sẽ nói ra điều đó, nhưng chẳng muốn ước ai đó nói dối để cho mình vui. Thực sự mình vẫn chưa đủ tự tin để sống bằng cái cách mà mình muốn sống.
Lo sợ điều gì mà chính mình ko dám thừa nhận… Hèn nhát!!!! Kém cỏi!!!!
Con gái lớn rồi thì không được khóc! Làm chị thì không được khóc!
Giá mà mình không sinh ra giữa quá nhiều người tài giỏi và bản lĩnh đến thế!
Giá mà mình không sinh ra giữa quá nhiều sự kì vọng như thế!
Bây giờ chỉ muốn đc ngủ một giấc, được yên lặng bên ai đó……..thật lâu…. lâu tới mức mãi mãi…. mãi mãi và mãi mãi như thế cũng được.
Trong lòng mình bây giờ là cái khoảng trống không bình yên, bấp bênh….
Chút gì đó cứng rắn nhưng như muốn vụn vỡ…. muốn bật khóc….
Sống mũi vẫn còn cay xè, đôi mắt vẫn còn hoe đỏ….
Đêm thật lạnh!!!
Cảm thấy cô độc, một mình lẻ loi quá!!!
Có lẽ trời lại sắp mưa hay gió…..
Muốn ngủ say quá!!!
Hanbangvu

